Gốc > Các câu truyện hay >
Món quà của tình yêu
MÓN QUÀ CỦA TÌNH YÊU
_ Cho tôi xem cháu một chút có được không ? - Người mẹ trẻ hạnh phúc hỏi.
Khi cái gói nhỏ xinh xắn nằm gọn trong tay mình, người mẹ trẻ vén miếng vải để xem khuôn mặt bé xíu kia ra sao, bỗng cô há hốc miệng vì kinh ngạc. NgườI bác sĩ vội quay đi và nhìn ra cửa sổ. Đứa bé con cô không có đôi tai.
Thời gian trôi qua, đứa bé ấy lớn lên và vẫn có khả năng nghe bình thường, chỉ có điều cơ thể cậu có một thiếu sót…
Rồi một hôm, đứa bé chạy vội từ trường về nhà, gục đầu vào lòng mẹ mình oà khóc nức nở. Và cậu tự thốt ra bi kịch của mình : “Con là… một con quái vật!”
Người mẹ hiểu rằng cuộc đời con trai mình bắt đầu trải qua những lần cay đắng như thế.
Cậu bé lớn lên càng lúc càng tuấn tú, khỏe mạnh và học giỏi, cứ như thể là tạo hóa muốn bù lại nỗi bất hạnh của cậu. Nhận thấy rằng với khiếm khuyết như vậy cậu khó mà tiến thân hiện tại và sau này, bố mẹ cậu bắt đầu tìm kiếm người nào đó có thể hiến đôi tai để bác sĩ làm phẩu thuật cho cậu.
Đã hai năm đằng đẳng trôi qua mà không có kết quả gì, trong khi cậu lại rất giỏI văn chương và âm nhạc. Rồi đến một hôm, bố cậu bảo :
_ Con chuẩn bị đến bệnh viện làm phẩu thuật. Bố mẹ đã tìm được người đồng ý hiến đôi tai cho con rồi. Nhưng người ta yêu cầu phảI giữ bí mật.
Cuộc phẩu thuật thành công tốt đẹp, và cuộc đời cậu thay đổi từ đó. Cậu như có thêm sức mạnh và lòng tự tin. Tài năng và vinh quang của cậu tiếp nối từ trường phổ thông đến khi cậu tốt nghiệp đạI học. Sau đó, cậu thành đạt trong lãnh vực ngoạI giao và có một mái ấm gia đình hạnh phúc…
_ Con cần phải biết chứ bố! Hễ có dịp là cậu gặng hỏi bố mẹ - Con rất cần biết ai đã làm thay đổi cuộc đời con, để có thể đền đáp tấm lòng cao cả của người ta.
_ Cha nghĩ rằng người ta không bắt buột con phải đền ơn này nọ đâu, cũng như con khó mà có thể đền đáp cho phải lẽ với ngườI ta… Nhưng con vẫn chưa được biết, con ạ.
Ngày tháng trôi qua mau, công việc cuốn cậu từ chuyến công tác này đến công tác khác. Thời gian làm cậu gần như quên bẵng chuyện người đã hiến tặng đôi tai.
Thế rồi cái ngày mà cậu từng mong mõi gặp được người ân nhân cũng đến. Đó là chuỗi ngày tối tăm nhất trong cuộc đời cậu. Sau một chuyến bay dài, đứng cạnh bố bên quan tài mẹ, cậu thấy ông nhẹ nhàng đưa tay run run nâng mái tóc dài của bà lên : bà không có đôi tai.
_ Trước đây khi con còn bé, mẹ con nói với ba rằng rất thích để tóc dài, và ba biết điều này sau khi bác sĩ làm phẩu thuật cho con. Mẹ con để như vậy cũng đâu có xấu chút nào, đúng không con?
Mai Thi Phuong @ 19:21 21/10/2010
Số lượt xem: 1245
_ Cho tôi xem cháu một chút có được không ? - Người mẹ trẻ hạnh phúc hỏi.
Khi cái gói nhỏ xinh xắn nằm gọn trong tay mình, người mẹ trẻ vén miếng vải để xem khuôn mặt bé xíu kia ra sao, bỗng cô há hốc miệng vì kinh ngạc. NgườI bác sĩ vội quay đi và nhìn ra cửa sổ. Đứa bé con cô không có đôi tai.
Thời gian trôi qua, đứa bé ấy lớn lên và vẫn có khả năng nghe bình thường, chỉ có điều cơ thể cậu có một thiếu sót…
Rồi một hôm, đứa bé chạy vội từ trường về nhà, gục đầu vào lòng mẹ mình oà khóc nức nở. Và cậu tự thốt ra bi kịch của mình : “Con là… một con quái vật!”
Người mẹ hiểu rằng cuộc đời con trai mình bắt đầu trải qua những lần cay đắng như thế.
Cậu bé lớn lên càng lúc càng tuấn tú, khỏe mạnh và học giỏi, cứ như thể là tạo hóa muốn bù lại nỗi bất hạnh của cậu. Nhận thấy rằng với khiếm khuyết như vậy cậu khó mà tiến thân hiện tại và sau này, bố mẹ cậu bắt đầu tìm kiếm người nào đó có thể hiến đôi tai để bác sĩ làm phẩu thuật cho cậu.
Đã hai năm đằng đẳng trôi qua mà không có kết quả gì, trong khi cậu lại rất giỏI văn chương và âm nhạc. Rồi đến một hôm, bố cậu bảo :
_ Con chuẩn bị đến bệnh viện làm phẩu thuật. Bố mẹ đã tìm được người đồng ý hiến đôi tai cho con rồi. Nhưng người ta yêu cầu phảI giữ bí mật.
Cuộc phẩu thuật thành công tốt đẹp, và cuộc đời cậu thay đổi từ đó. Cậu như có thêm sức mạnh và lòng tự tin. Tài năng và vinh quang của cậu tiếp nối từ trường phổ thông đến khi cậu tốt nghiệp đạI học. Sau đó, cậu thành đạt trong lãnh vực ngoạI giao và có một mái ấm gia đình hạnh phúc…
_ Con cần phải biết chứ bố! Hễ có dịp là cậu gặng hỏi bố mẹ - Con rất cần biết ai đã làm thay đổi cuộc đời con, để có thể đền đáp tấm lòng cao cả của người ta.
_ Cha nghĩ rằng người ta không bắt buột con phải đền ơn này nọ đâu, cũng như con khó mà có thể đền đáp cho phải lẽ với ngườI ta… Nhưng con vẫn chưa được biết, con ạ.
Ngày tháng trôi qua mau, công việc cuốn cậu từ chuyến công tác này đến công tác khác. Thời gian làm cậu gần như quên bẵng chuyện người đã hiến tặng đôi tai.
Thế rồi cái ngày mà cậu từng mong mõi gặp được người ân nhân cũng đến. Đó là chuỗi ngày tối tăm nhất trong cuộc đời cậu. Sau một chuyến bay dài, đứng cạnh bố bên quan tài mẹ, cậu thấy ông nhẹ nhàng đưa tay run run nâng mái tóc dài của bà lên : bà không có đôi tai.
_ Trước đây khi con còn bé, mẹ con nói với ba rằng rất thích để tóc dài, và ba biết điều này sau khi bác sĩ làm phẩu thuật cho con. Mẹ con để như vậy cũng đâu có xấu chút nào, đúng không con?
Mai Thi Phuong @ 19:21 21/10/2010
Số lượt xem: 1245
Số lượt thích:
0 người
 
- Cuộc sống (27/08/10)
- Chuyện trời mưa (15/06/10)
- Vết thương (15/06/10)
- Bài học cho tình bạn (15/06/10)
- Tại sao phụ nữ khóc? (15/06/10)
Các ý kiến mới nhất