Niềm tự hào của chị
Niềm tự hào của chị
Chị tôi học đại học trên thành phố. Mỗi lần về thăm nhà, chị lại mua cho tôi bao nhiêu là sách. Nhưng tôi chẳng thèm ngó đến những cuốn sách ấy vì tôi ghét... chị.
| Ảnh minh họa |
12 năm liền chị là học sinh giỏi, từ nhỏ chị là niềm tự hào của bố mẹ. Tôi đâu kém cỏi gì khi cũng là học sinh giỏi. Vậy mà tôi luôn bị đem so sánh với chị. Ở nhà bố mẹ coi chị là số 1. Đến trường gặp tôi thầy cô nào cũng hỏi: "Em là em của Phương phải không?". Thỉnh thoảng tôi lại phải nghe những câu đại loại như: "Nhờ có chị giỏi nên nó mới được như vậy đấy!".
Cách đây ba năm, chị đậu một lúc hai trường đại học. Tự đó trong mắt bố mẹ chỉ có chị. Chị lên thành phố học, mỗi lần chị gọi điện về, tôi không thèm nói chuyện với chị. Chị muốn gặp thì tôi lấy lý do đang bận làm bài. Nhiều lần bị mẹ ép, tôi đành nghe điện thoại của chị. Lần nào chị cũng hỏi chuyện học của tôi, rồi nhắc nhở tôi phải đọc hết số sách mà chị đã mua. Tôi luôn ậm ừ cho qua chuyện.
Một năm chị về nhà hai lần vào dịp nghỉ tết và nghỉ hè. Lần nào va li của chị cũng khệ nệ sách. Giá sách của tôi ngày càng dày lên. Nào là truyện cổ tích, truyện Trạng Quỳnh, Tam quốc diễn nghĩa, truyện của Nguyễn Nhật Ánh... quyển nào chị cũng nắn nót những lời chúc: "Em của chị! Học giỏi nhé!", "Chúc em thành công"... Nhưng tôi thích học toán chứ đâu thích học văn, tôi thích truyện tranh Conan chứ đâu thích mấy truyên dày cộp toàn chữ. Thế là tôi chỉ xem mấy quyển toán nâng cao chị mua, rảnh thì đọc Conan của tôi. Sách của chị bám đầy bụi tôi cũng chẳng thèm phủi.
Mùa hè năm ngoái, đã nghỉ hè hai tuần rồi mà chị vẫn chưa về. Mẹ nóng ruột bảo tôi qua nhà anh Tuấn là bạn học của chị để hỏi thăm. Nghe anh nói mà đầu óc tôi choáng váng. Anh bảo chị tôi chăm chỉ làm thêm quá nên bệnh, chưa về được. Anh bảo: "Chị em lo kiếm đủ tiền để mua bộ truyện Conan. Em có bà chị sướng nhé, lúc nào cũng tự hào khoe có thằng em thông minh học giỏi". Tôi tê cứng chân tay, chị tôi kiếm tiền mua Conan cho tôi ư? Chị lại còn tự hào về tôi nữa? Chị tôi ốm rồi sao, chị khỏe lắm cơ mà?
Tôi chạy nhanh về nhà mà nước mắt ràn rụa. Nhìn những quyển sách bám đầy bụi, lòng tôi ân hận quá chừng. Tôi cảm thấy có lỗi với chị nhiều lắm. Tôi nhớ đến khuôn mặt giận dữ của chị khi tôi bị điểm kém. Lần nào gọi điện về chị cũng muốn gặp tôi vậy mà tôi luôn trốn chị.
Ngày trước bố mẹ không có điều kiện mua sách cho chị, bây giờ chị muốn bù đắp cho tôi vậy mà tôi không biết trân trọng. Chị đã nhắc nhở: "Mỗi quyển sách đều có một cái hay để học, đọc nhiều sách sẽ giúp em trưởng thành". Vậy mà tôi bỏ ngoài tai tất cả những lời nói của chị.
Lần đầu tiên từ ngày chị lên thành phố học, tôi gọi điện hỏi thăm chị. Tôi mong ngóng ngày chị về để nói lời xin lỗi chị và cảm ơn chị . Tôi sẽ cố gắng đọc hết sách chị mua, tôi sẽ cố gắng để giỏi như chị!
Sưu tầm
Mai Thi Phuong @ 23:16 30/06/2011
Số lượt xem: 5175
- CHIẾC HỘP QUÝ (23/04/11)
- Món quà của tình yêu (21/10/10)
- Cuộc sống (27/08/10)
- Chuyện trời mưa (15/06/10)
- Vết thương (15/06/10)
CHÚC CÔ NĂM MỚI SỨC KHỎE - HẠNH PHÚC - THÀNH ĐẠT http://Vinhhau.tk
Lê Hồng Phúc thăm cô . Chúc cô năm mới hạnh phúc. Mời cô ghé thăm. http://violet.vn/lehongphuc782000/
Năm mới Hồng Phúc mang "Phúc" đến gia đình cô, chúc cô cùng gia đình gặp nhiều may mắn, vui tươi, hạnh phúc, thành công trên mọi lĩnh vực!!!
Lê Hồng Phúc chân thành kính chúc!
Chào cô Mai Phương! Phong trào lập Web ở HB thực sự chưa phát triển. Cô đã giúp mọi người (đặc biệt là giáo viên) biết nhiều hơn về HB.
Chúc cô thành công!
(Cô xem lại đề mục "Các câu truyện hay" nhé, theo em có lẽ chưa hợp lý cho lắm)